CÓ AI BÁN VE CHAI KHÔNG

Đây là lời bài hát nổi tiếng kể về một câu chuyện có thật ở Đài Loan diễn ra vào những thập niên 1980, bài hát có tên:
“Có ai bán ve chai không“.
Nội dung câu chuyện có thật xúc động lòng người như sau:
Một ông lão chân bị khập khiễng sống bằng nghề thu thập vỏ chai, ông bị câm điếc và phải sống đơn độc một mình, cuộc sống khá khốn khổ.
Một ngày kia ông nhặt được một em bé bị bỏ rơi trên đường phố. Ông đã ngây ngất trong niềm vui và nghĩ rằng đó là một món quà mà thượng đế đã ban cho mình.
Ngay lập tức, ông đã đem đứa trẻ về nuôi, thu lượm những vỏ chai rượu rỗng bán đi để lấy tiền mua sữa. Ngày qua ngày, em bé bị bỏ rơi được ông cưu mang và nuôi nấng như vậy. Đến năm lên 6 tuổi, em bé đã nhặt một con cún con về nuôi và đặt tên nó là Vượng Tài.
Chú chó nhỏ, ông lão câm điếc và cô bé cùng dựa vào nhau để sống. Tuổi thơ của em lớn lên cùng những vỏ chai rượu xếp chồng lên nhau.
Chất giọng bẩm sinh tốt của em đã trở thành máy rao bán cho ông. Cứ mỗi sáng sớm em lại dắt ông lão chống nạng để đi thu lượm, vừa đi em vừa hô lớn: Có ai bán ve chai không? Có ai bán ve chai không?
Sau này khi lớn lên, cô gái bé bỏng hôm nào giờ đã có người yêu là một nhà viết nhạc trữ tình. Nhà soạn nhạc này cũng rất nghèo nhưng rất yêu cô.. Anh đã vì cô mà viết rất nhiều bài hát, cũng đối xử với ông lão hết sức tốt. Mỗi lần đến chơi đều giúp ông lão vận chuyển các chai rượu rỗng, cùng trò chuyện với ông bằng cách vẽ tay, chơi cùng con chó…
Thế rồi một ngày cô trở nên nổi tiếng. Cuộc sống hoàn toàn thay đổi, cô tậu nhà mới, xe hơi và được nhiều người theo đuổi… Cô gái vẫn rất yêu chàng trai và hy vọng anh có thể đến sống cùng với mình trong biệt thự, không phải trở lại ngôi nhà ve chai nữa bởi vì người cha vừa câm vừa điếc khiến cô cảm thấy xấu hổ!
Nhưng chàng trai không muốn, và vẫn cùng ông lão sống tại căn nhà cũ. Sau đó, cô gái ngày càng bận rộn, danh tiếng cũng ngày càng trở nên lớn hơn, cuộc sống của cô càng ngày bị chi phối bởi nhà quản lý. Ông lão ve chai cảm thấy nhớ con gái nên nài nỉ chàng trai đưa đi gặp con gái. Nhưng còn chưa vào được buổi hoà nhạc ông đã bị đuổi ra…
Sau đó cô gái cảm thấy ông khá phiền phức nên đã gửi cho ông một khoản tiền và yêu cầu ông không được làm phiền mình nữa. Ông lão nước mắt rưng rưng, lấy tay lau những giọt lệ tràn ra rồi rời đi mà không cầm lấy một đồng nào của cô!
Chàng trai lúc này đã không thể chịu được, tìm đến cô gái để nói chuyện phải trái nhưng cô không nghe. Cũng bởi giờ đây sự chênh lệch đẳng cấp và suy nghĩ của 2 người quá lớn nên kết cục chỉ có thể chia tay. Về phần ông lão, do quá nhớ thương con gái nên đã lâm bệnh nặng. Chàng trai đã cầu xin cô gái, hy vọng cô có thể trở về thăm ông một lần, nhưng rốt cuộc cô gái vẫn không nghe lời anh!
Đến lúc này, chàng trai chỉ còn cách hỏi thăm nơi diễn của cô gái và nói lại với ông lão. Ông lão cố gắng hết sức cùng chú chó già đến để nhìn mặt cô lần cuối. Nhưng thật không may, khi đi ngang qua đường một chiếc xe tải không biết từ đâu chạy tới chuẩn bị đâm vào ông lão. Đột nhiên con chó già Vượng Tài nhảy tới và đẩy ông lão ra. Nó đã bị chiếc xe tải đâm chết…
Chàng trai sau khi biết chuyện đã quyết định viết cho cô bài hát cuối cùng. Anh đã thức suốt mấy đêm để viết. Nhưng do phải đối mặt với một thời gian dài sống trong khó khăn nghèo đói, cộng thêm gánh nặng tư tưởng. Khi thân thể của anh đã sắp không thể chịu được nữa, anh đã viết bài hát này và nhờ người mang đến đưa cho cô gái.
Chàng trai sau khi viết xong bài hát cũng là lúc rời xa trần thế. Khi trong buổi hoà nhạc cô gái miễn cưỡng mở tờ giấy ra, lời bài hát này có đại ý rằng:
“Có ai bán ve chai không“.
Nội dung câu chuyện có thật xúc động lòng người như sau:
Một ông lão chân bị khập khiễng sống bằng nghề thu thập vỏ chai, ông bị câm điếc và phải sống đơn độc một mình, cuộc sống khá khốn khổ.
Một ngày kia ông nhặt được một em bé bị bỏ rơi trên đường phố. Ông đã ngây ngất trong niềm vui và nghĩ rằng đó là một món quà mà thượng đế đã ban cho mình.
Ngay lập tức, ông đã đem đứa trẻ về nuôi, thu lượm những vỏ chai rượu rỗng bán đi để lấy tiền mua sữa. Ngày qua ngày, em bé bị bỏ rơi được ông cưu mang và nuôi nấng như vậy. Đến năm lên 6 tuổi, em bé đã nhặt một con cún con về nuôi và đặt tên nó là Vượng Tài.
Chú chó nhỏ, ông lão câm điếc và cô bé cùng dựa vào nhau để sống. Tuổi thơ của em lớn lên cùng những vỏ chai rượu xếp chồng lên nhau.
Chất giọng bẩm sinh tốt của em đã trở thành máy rao bán cho ông. Cứ mỗi sáng sớm em lại dắt ông lão chống nạng để đi thu lượm, vừa đi em vừa hô lớn: Có ai bán ve chai không? Có ai bán ve chai không?
Sau này khi lớn lên, cô gái bé bỏng hôm nào giờ đã có người yêu là một nhà viết nhạc trữ tình. Nhà soạn nhạc này cũng rất nghèo nhưng rất yêu cô.. Anh đã vì cô mà viết rất nhiều bài hát, cũng đối xử với ông lão hết sức tốt. Mỗi lần đến chơi đều giúp ông lão vận chuyển các chai rượu rỗng, cùng trò chuyện với ông bằng cách vẽ tay, chơi cùng con chó…
Thế rồi một ngày cô trở nên nổi tiếng. Cuộc sống hoàn toàn thay đổi, cô tậu nhà mới, xe hơi và được nhiều người theo đuổi… Cô gái vẫn rất yêu chàng trai và hy vọng anh có thể đến sống cùng với mình trong biệt thự, không phải trở lại ngôi nhà ve chai nữa bởi vì người cha vừa câm vừa điếc khiến cô cảm thấy xấu hổ!
Nhưng chàng trai không muốn, và vẫn cùng ông lão sống tại căn nhà cũ. Sau đó, cô gái ngày càng bận rộn, danh tiếng cũng ngày càng trở nên lớn hơn, cuộc sống của cô càng ngày bị chi phối bởi nhà quản lý. Ông lão ve chai cảm thấy nhớ con gái nên nài nỉ chàng trai đưa đi gặp con gái. Nhưng còn chưa vào được buổi hoà nhạc ông đã bị đuổi ra…
Sau đó cô gái cảm thấy ông khá phiền phức nên đã gửi cho ông một khoản tiền và yêu cầu ông không được làm phiền mình nữa. Ông lão nước mắt rưng rưng, lấy tay lau những giọt lệ tràn ra rồi rời đi mà không cầm lấy một đồng nào của cô!
Chàng trai lúc này đã không thể chịu được, tìm đến cô gái để nói chuyện phải trái nhưng cô không nghe. Cũng bởi giờ đây sự chênh lệch đẳng cấp và suy nghĩ của 2 người quá lớn nên kết cục chỉ có thể chia tay. Về phần ông lão, do quá nhớ thương con gái nên đã lâm bệnh nặng. Chàng trai đã cầu xin cô gái, hy vọng cô có thể trở về thăm ông một lần, nhưng rốt cuộc cô gái vẫn không nghe lời anh!
Đến lúc này, chàng trai chỉ còn cách hỏi thăm nơi diễn của cô gái và nói lại với ông lão. Ông lão cố gắng hết sức cùng chú chó già đến để nhìn mặt cô lần cuối. Nhưng thật không may, khi đi ngang qua đường một chiếc xe tải không biết từ đâu chạy tới chuẩn bị đâm vào ông lão. Đột nhiên con chó già Vượng Tài nhảy tới và đẩy ông lão ra. Nó đã bị chiếc xe tải đâm chết…
Chàng trai sau khi biết chuyện đã quyết định viết cho cô bài hát cuối cùng. Anh đã thức suốt mấy đêm để viết. Nhưng do phải đối mặt với một thời gian dài sống trong khó khăn nghèo đói, cộng thêm gánh nặng tư tưởng. Khi thân thể của anh đã sắp không thể chịu được nữa, anh đã viết bài hát này và nhờ người mang đến đưa cho cô gái.
Chàng trai sau khi viết xong bài hát cũng là lúc rời xa trần thế. Khi trong buổi hoà nhạc cô gái miễn cưỡng mở tờ giấy ra, lời bài hát này có đại ý rằng:
Thật là một giọng nói quen thuộc
Ở bên tôi suốt bao năm mưa gió.
Chưa bao giờ cần phải nhớ
Sẽ không bao giờ quên.
Không có trời, nào có đất
Không có đất, nào có nhà
Không có nhà, nào có bạn
Không có bạn, nào có tôi
Nếu như bạn chưa từng nuôi nấng tôi
Cho tôi một cuộc sống ấm áp
Nếu như bạn chưa từng bảo vệ tôi
Thì số phận tôi sẽ như thế nào!
Chính bạn là người nuôi tôi khôn lớn
Ở bên tôi khi tôi nói lời đầu tiên
Ở bên tôi suốt bao năm mưa gió.
Chưa bao giờ cần phải nhớ
Sẽ không bao giờ quên.
Không có trời, nào có đất
Không có đất, nào có nhà
Không có nhà, nào có bạn
Không có bạn, nào có tôi
Nếu như bạn chưa từng nuôi nấng tôi
Cho tôi một cuộc sống ấm áp
Nếu như bạn chưa từng bảo vệ tôi
Thì số phận tôi sẽ như thế nào!
Chính bạn là người nuôi tôi khôn lớn
Ở bên tôi khi tôi nói lời đầu tiên
Chính bạn đã cho tôi một ngôi nhà
Hãy để tôi và bạn cùng có nó
Mặc dù bạn không thể mở lời
Nói một lời
Nhưng càng hiểu rõ hơn về con người thế nhân này
Đen và trắng, đúng và sai
Mặc dù bạn không thể diễn tả cảm xúc thật của mình
Nhưng đã phải trả giá
Đó cuộc sống nhiệt thành
Từ một phương xa gửi đến bạn
Một giọng nói quen thuộc
Hãy để tôi nhớ đến bạn
Một tâm hồn hoà ái và từ bi
Khi nào
Bạn sẽ quay trở lại bên cạnh tôi
Hãy cùng tôi hát
Có ai bán ve chai không
Có ai bán ve chai không…
Mặc dù bạn không thể mở lời
Nói một lời
Nhưng càng hiểu rõ hơn về con người thế nhân này
Đen và trắng, đúng và sai
Mặc dù bạn không thể diễn tả cảm xúc thật của mình
Nhưng đã phải trả giá
Đó cuộc sống nhiệt thành
Từ một phương xa gửi đến bạn
Một giọng nói quen thuộc
Hãy để tôi nhớ đến bạn
Một tâm hồn hoà ái và từ bi
Khi nào
Bạn sẽ quay trở lại bên cạnh tôi
Hãy cùng tôi hát
Có ai bán ve chai không
Có ai bán ve chai không…
Đọc xong lời bài hát, bao nhiêu sự việc quá khứ như vùn vụt trở về: Một đống đầy những chai rỗng, người cha già câm điếc, vì để mua cho cô một túi hạt mà khổ sở vất vả, và con chó yêu quý nô đùa vẫy đuôi bên cô…
Cô gái đã bật khóc, cuối cùng lương tâm đã quay trở lại, những nỗi khổ, lo lắng, bất an…
Cô đã học ngay lời bài hát này. Đến cuối buổi biểu diễn cô đã thông báo với ban nhạc về bái hát cuối cùng này có tên: “Có ai bán ve chai không“.
Cô gái “vong tình” đã cất lời hát, tất cả khán giả đều cảm thấy bị sốc và họ đều rơi nước mắt. Cô gái đã kể về cuộc đời của mình ngay trên sân khấu, sau đó chạy thật nhanh đến bệnh viện, cô muốn gặp lại người cha của mình.
Khi ông lão nhìn thấy con gái, những dòng nước mắt từ trên má lã chã rơi. Ông lão không nói gì, chỉ mỉm cười với con gái và từ từ nhắm mắt lại… Cô gái khóc nấc từng tiếng không ngừng…
Đây là một câu chuyện hoàn toàn có thật. Trong cuộc sống, có thể cha mẹ không cho chúng ta được một môi trường thuận lợi và hoàn cảnh vật chất đầy đủ nhất, nhưng họ đã làm hết sức mình để cho chúng ta được sống và trưởng thành. Họ đã dành cho chúng ta những điều tốt đẹp nhất, kể từ lúc mới sinh còn bập bẹ, cho đến khi chập chững đi bộ từng bước, và đến khi trưởng thành như bây giờ. Họ đã phải dùng cả cuộc đời và tâm huyết dành cho chúng ta.
Vì vậy hãy luôn yêu thương và kính trọng cha mẹ mình. Bởi vì họ đã nuôi dưỡng chúng ta bằng ân tình mà cả đời chúng ta cũng sẽ không bao giờ trả hết được.
Nguồn: Sưu tầm
.
Cô gái đã bật khóc, cuối cùng lương tâm đã quay trở lại, những nỗi khổ, lo lắng, bất an…
Cô đã học ngay lời bài hát này. Đến cuối buổi biểu diễn cô đã thông báo với ban nhạc về bái hát cuối cùng này có tên: “Có ai bán ve chai không“.
Cô gái “vong tình” đã cất lời hát, tất cả khán giả đều cảm thấy bị sốc và họ đều rơi nước mắt. Cô gái đã kể về cuộc đời của mình ngay trên sân khấu, sau đó chạy thật nhanh đến bệnh viện, cô muốn gặp lại người cha của mình.
Khi ông lão nhìn thấy con gái, những dòng nước mắt từ trên má lã chã rơi. Ông lão không nói gì, chỉ mỉm cười với con gái và từ từ nhắm mắt lại… Cô gái khóc nấc từng tiếng không ngừng…
Đây là một câu chuyện hoàn toàn có thật. Trong cuộc sống, có thể cha mẹ không cho chúng ta được một môi trường thuận lợi và hoàn cảnh vật chất đầy đủ nhất, nhưng họ đã làm hết sức mình để cho chúng ta được sống và trưởng thành. Họ đã dành cho chúng ta những điều tốt đẹp nhất, kể từ lúc mới sinh còn bập bẹ, cho đến khi chập chững đi bộ từng bước, và đến khi trưởng thành như bây giờ. Họ đã phải dùng cả cuộc đời và tâm huyết dành cho chúng ta.
Vì vậy hãy luôn yêu thương và kính trọng cha mẹ mình. Bởi vì họ đã nuôi dưỡng chúng ta bằng ân tình mà cả đời chúng ta cũng sẽ không bao giờ trả hết được.
Nguồn: Sưu tầm
.
01/10/2016

Lễ Đức Mẹ Mân Côi
HIỆU QUẢ CHUỖI MÂN CÔI
1/ Theo sắp xếp lịch phụng vụ Hội Thánh, tháng mười còn có tên là tháng Mân côi. Trong tháng này tất cả mọi người khắp nơi trong Giáo Hội được kêu gọi hướng về Đức Mẹ qua chuỗi kinh Mân côi.
Mân côi còn có nghĩa là Hoa hồng. Vì thế khi mọi người khắp nơi siêng năng đến với Đức Mẹ qua chuỗi kinh Mân côi, cũng có nghĩa là Mẹ được nhận nơi những người con của mình một vườn hồng bao la với những tâm tình, được kết nên bởi lòng tin mến và niềm hy vọng dâng lên Mẹ, để nhờ Mẹ dâng lên Thiên Chúa những tâm tình của mọi người ở khắp mọi nơi.
2/ Tại sao Giáo Hội khuyên chúng ta phải lần chuỗi Mân côi? Bởi vì hiệu năng của chuỗi Mân côi có sức cứu mọi thành phần trong Hội Thánh vượt qua những hiểm nguy và sự dữ trong trần gian.
Lịch sử cho thấy vào năm 1571, Giáo Hội Công Giáo đã gặp khủng hoảng bởi sự xâm chiếm của người Hồi giáo. Lúc này tại Châu âu số các Kitô hữu bị giết hại rất nhiều, các nhà thờ bị tàn phá nặng nề. Hội Thánh phải hứng chịu cảnh đau thương tang tóc bởi quân đội Thổ nhĩ kỳ theo Hồi giáo.
Đứng trước những khổ đau trong lòng Giáo Hội, Đức Thánh Cha Piô V kêu gọi các tín hữu siêng năng cầu nguyện cho Hội Thánh bằng chuỗi kinh Mân côi, với niềm hy vọng xin Mẹ cầu cùng Chúa thương cứu giúp Hội Thánh. Cuối cùng thì lời cầu nguyện bằng chuỗi Mân côi của Hội Thánh đã được Chúa thương chấp nhận, qua sự chuyển cầu của Đức Maria. Hôm đó là ngày 7 tháng 10 năm 1571, con cái trong Giáo Hội đã chiến thắng vẻ vang quân đội Thổ nhĩ kỳ tại vịnh Lepante. Để ghi nhớ sự kiện lịch sử trọng đại này, Đức Thánh Cha Piô V đã thiết lập lễ Đức Mẹ Mân Côi, như để dâng lời tạ ơn Đức Mẹ, vì nhờ ơn Đức Mẹ cầu nguyện cùng Chúa, Hội Thánh đã vượt qua những gian nguy.Vì thế kể từ đó cho đến ngày hôm nay, cứ hằng năm vào ngày 7 tháng 10, Hội Thánh đều vui mừng cử hành long trọng lễ Đức Mẹ Mân Côi, trong niềm tin yêu và hy vọng về hiệu quả của chuỗi kinh nhiệm mầu này.
3/ Nếu như nhờ chuỗi Mân côi mà Đức Mẹ đã cứu con cái Mẹ trong lịch sử quá khứ, thì trong cuộc sống hiện tại và tương lai, chuỗi kinh Mân côi vẫn luôn luôn là sức mạnh để cứu giúp những ai biết trông cậy nơi Mẹ.
Trong cuộc sống chúng ta thấy có biết bao nhiêu sự dữ đang rình rập chúng ta. Đôi khi cũng do chúng ta tạo nên nó bằng việc phát xuất những tư tưởng xấu và hành động xấu. Sự dữ ấy nó được hình thành từ cách sống đi ngược với Lời Chúa và Huấn quyền của Hội Thánh. Với những cách sống như thế nó sẽ lôi kéo con người đi đến những việc làm đen tối, gây thiệt hại cách này hay cách khác cho tha nhân. Đây là điều báo động trong cuộc sống của mọi người. Nếu chúng ta không dập tắt ngay những sự dữ đang hoạt động trong suy nghĩ, lời nói và hành động, e rằng sự sống hiện tại và tương lai của chúng ta sẽ không được bền vững và hạnh phúc.
4/ Cách thức để chúng ta tiêu diệt sự dữ trong cuộc sống đó là chuỗi kinh Mân côi. Vì chuỗi kinh Mân côi luôn là vũ khí hữu hiệu để giải cứu con người vượt qua mọi hiểm nguy. Bởi các mầu nhiệm suy gẫm trong kinh Mân côi đều được rút từ Kinh Thánh: Năm sự vui, Năm sự thương, Năm sự mừng, Năm sự sáng, tất cả những mầu nhiệm này đã được múc lấy từ Lời Chúa. Mà Lời Chúa là Lời Hằng Sống, Lời Cứu Độ con người, Lời đưa con người đến Đấng là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống.
5/ Ý thức hiệu quả của việc lần chuỗi kinh Mân côi: Mỗi người chúng ta hãy tập cho mình luôn yêu mến và siêng năng lần chuỗi Mân côi. Kinh nghiệm cho thấy những tâm hồn nào siêng năng lần chuỗi Mân côi, chắc chắn Đức Mẹ luôn yêu thương và giúp đỡ người ấy cách này hay cách khác, luôn thoát những hiểm nguy để có sự bình an trong cuộc sống.
Hơn nữa để lời mời gọi nên thánh của Chúa Giêsu được thể hiện trong chúng ta, điều cần thiết nhất chúng ta hãy bám chặt vào chuỗi kinh Mân côi và đừng rời xa. Với niềm xác tín như thế, chúng ta tin chắc Đức Mẹ sẽ cầu nguyện cùng Chúa ban cho chúng ta được chiến thắng những sự dữ, có thể gây thiệt hại về phần xác cũng như phần hồn trong mỗi người.
Khi chúng ta lần chuỗi Mân côi với tấm lòng khiêm tốm, với niềm hy vọng tuyệt đối vào vai trò trung gian của Đức Maria trước nhan Thiên Chúa, lúc này chúng ta tin rằng lời Sứ thần đã nói với Đức Mẹ trong ngày truyền tin khi xưa sẽ được ứng nghiệm với chúng ta: “ Vì đối với Thiên Chúa không có gì không thể làm được” (Lc 1.37).
Lạy Đức Mẹ Mân Côi, xin cho con biết yêu mến và gắn bó đời sống với Mẹ trong từng giây phút của cuộc sống. Amen.
LM. Giuse Nguyễn Minh Chánh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét