Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2016

ĐÁNG YÊU NHƯ TÊRÊSA HÀI ĐỒNG GIÊSU


PHÚC ÂM: Mt 18: 1-4

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, các môn đệ đến bên Chúa Giêsu mà hỏi rằng: "Thưa Thầy, ai là kẻ lớn nhất trong Nước Trời?" Chúa Giêsu gọi một trẻ nhỏ lại, đặt nó giữa các ông mà phán rằng: "Thật, Thầy bảo các con: nếu các con không hoá nên như trẻ nhỏ, các con sẽ không được vào Nước Trời. Vậy ai hạ mình xuống như trẻ này, người ấy là kẻ lớn nhất trong Nước Trời".

Nội dung Tin mừng
Chúa Giêsu gây thắc mắc cho các môn đệ để các ông đặt câu hỏi về việc này : Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước trời? Trí tuệ của Chúa Giêsu thể hiện không phải bằng sự giải thích hay trả lời mà là giúp các môn đệ nhìn nhận tinh thần này cách thấu đáo và sâu sắc. Trước hết, tinh thần Giáo hội thể hiện qua việc biết yêu mến trẻ em, vì các em là tương lai của Giáo hội và vì tinh thần trẻ thơ của các em nữa.

Tinh thần này là tinh hoa của sự hiệp nhất trong Giáo hội. Giáo hội khác xa với cách thức vận hành của xã hội . Giáo hội mang tinh thần của sự tự hạ như Chúa Giêsu. Tinh thần này cần hiểu trong tương quan với bản chất của trẻ thơ : Hồn nhiên, thật thà, khiêm tốn và mau quên. Với những đức tính này, các trẻ thơ không tỏ ra câu nệ bất cứ chuyện gì với các em, mọi sự đều đơn giản và không gì là không thể. Còn chúng ta thì không như thế?

Đối với Chúa Giêsu, người lớn nhất trong nước trời là người nhỏ nhất trước mắt mọi người. Họ lớn vì suy nghĩ lớn, suy nghĩ bao dung, rộng mở và trước sau. Họ lớn vì tinh thần Chúa Giêsu là tất cả đối với họ. Họ chỉ là dụng cụ sống động của Chúa Giêsu. Chính vì họ có thể khiêm tốn phục vụ mọi người. Người làm lớn mà tinh thần không lớn thì không thể lớn thật sự? Theo tinh thần này, thì người lớn nhất cũng là người nhỏ nhất? Chính Mẹ Têrêsa Calcuta đã nói : “Hãy làm những việc bình thường một cách phi thường”. Đây chính là tinh thần của Chúa Giêsu. Đây chính là người lớn trong cái nhìn của Chúa Giêsu. Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu có phải người làm lớn gì đâu mà là người nhỏ bé và đơn sơ nhất đấy thôi. Thánh nữ ước nguyện được đi truyền giáo nhưng vì tu luật của dòng nên thánh nữ đã chuyên chăm cầu nguyện cho công tác truyền giáo của Giáo hội. Từ thực tế đó, thánh nữ đã được chọn là bổn mạng các xứ truyền giáo, trở thành vị tiến sĩ Hội thánh, vị tiến sĩ của sự khiêm nhường, của các nhân đức và của bác ái vô vị lợi. Thánh nữ đã chứng minh nền tảng của việc truyền giáo phải là hoa trái của đời sống cầu nguyện và gặp gỡ Chúa Giêsu. Hãy trở nên một chứng nhân cho Chúa Giêsu không chỉ bằng đôi chân rong duổi khắp nơi mà còn bằng chiêm ngắm Chúa trong thinh lặng.

Vị thánh chúng ta mừng kính hôm nay luôn thể hiện sức sống của Chúa Giêsu trên mọi công việc dù là nhặt một chiếc lá khô. Vị thánh còn là hình ảnh của đời sống Kitô hữu hôm nay, đó là âm thầm giữa lòng đời, như men muối, như ngọn nến trong đêm hay như khúc ca cất lên giữa bộn bề của cuộc sống.

Xin cho chúng ta nên những Kitô hữu siêng năng trong việc nhà Chúa, tháo vát trong việc đời, đồng thời can đảm với những thách đố và quyết liệt trước những cám dỗ của sự dữ. Amen. 
 
Lm. Vinh Sơn Kiều Duy Tân




 


Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca (Lc 10, 17-24)
17 Nhóm Bảy Mươi Hai trở về, hớn hở nói: "Thưa Thầy, nghe đến danh Thầy, cả ma quỷ cũng phải khuất phục chúng con."18 Đức Giê-su bảo các ông: "Thầy đã thấy Xa-tan như một tia chớp từ trời sa xuống.19 Đây, Thầy đã ban cho anh em quyền năng để đạp lên rắn rết, bọ cạp và mọi thế lực Kẻ Thù, mà chẳng có gì làm hại được anh em.20 Tuy nhiên, anh em chớ mừng vì quỷ thần phải khuất phục anh em, nhưng hãy mừng vì tên anh em đã được ghi trên trời."21 Ngay giờ ấy, được Thánh Thần tác động, Đức Giê-su hớn hở vui mừng và nói: "Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu kín không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha.22 "Cha tôi đã giao phó mọi sự cho tôi. Và không ai biết người Con là ai, trừ Chúa Cha, cũng như không ai biết Chúa Cha là ai, trừ người Con, và kẻ mà người Con muốn mặc khải cho."23 Rồi Đức Giê-su quay lại với các môn đệ và bảo riêng: "Phúc thay mắt nào được thấy điều anh em thấy!24 Quả vậy, Thầy bảo cho anh em biết: nhiều ngôn sứ và nhiều vua chúa đã muốn thấy điều anh em đang thấy, mà không được thấy, muốn nghe điều anh em đang nghe, mà không được nghe

Ngày lễ thánh Têrêsa, Hội Thánh muốn ta suy niệm lời dạy của Chúa Giêsu về đời sống khiêm nhường, biết nhìn nhận sự nhỏ bé của mình, để luôn rèn luyện bản thân sống tự hạ. Bởi nhờ biết tự hạ, từng người sẽ trở thành người lớn trong Nước Trời.

Lời Chúa trở thành linh đạo của thánh Têrêsa. Đó là linh đạo Thơ ấu Thiêng Liêng mà thánh nhân để lại cho chúng ta: Những ai“ tự hạ, coi mình như trẻ nhỏ, là người lớn nhất Nước Trời”.

Vậy để nên như trẻ thơ, hay để sống con đường thơ ấu thiên liêng mà thánh Têrêsa đã vạch ra, chúng ta cần phải:

- Bé nhỏ, đơn sơ, khiêm nhường. 

Chướng ngại lớn nhất của sự thánh thiện là tính kiêu ngạo. Kẻ thù mạnh nhất của chính ta là cái tôi của mình. Vì thế, như trẻ thơ hồn nhiên, dễ mến, vô tư, ta cần loại bỏ tính kiêu ngạo, loại bỏ thói xem mình là trọng tâm, là trên, là nhất, là hơn mọi người.

Ta cần tập tành nhân đức khiêm nhường, đơn sơ hằng ngày trong mọi công tác, mọi lời nói, mọi hành động, mọi suy nghĩ. Như trẻ thơ, ta hoàn toàn phó thác và nép mình vào vòng tay Chúa, để mặc Chúa dẫn dắt đời mình.

- Hiền lành.

Trẻ thơ không biết giận, không biết trả thù, không mưu toan, không mánh mung… Sự hiền lành của trẻ thơ vừa cho thấy tính thật thà, tin tưởng đối với người khác, vừa cho thấy sự trong sáng của tâm hồn không lây nhiễm bất cứ một bóng dáng nào của xảo quyệt, dù là tư tưởng, lời nói hay hành động.

- Từ bỏ mình.

Như thánh Têrêsa quên mình để phụng sự Chúa và tận lực tận tình phục vụ con người, chúng ta cần học tập sự từ bỏ ấy, để luôn có nơi tâm tư mình sự nhẹ nhàng thanh thoát. Chỉ có từ bỏ, ta mới theo Chúa dễ dàng. Chỉ có từ bỏ, tâm hồn ta mới không có bất cứ vướng bận nào, nhưng luôn suy nghĩ và hành động có lợi vì danh Chúa, vì anh chị em của mình.

- Chấp nhận trong vui tươi.

Trong mọi hoàn cảnh, mọi biến cố, cũng như trong mọi tương quan khi sống cùng mọi người, ta luôn thể hiện tinh thần vui tươi và chấp nhận chính những hoàn cảnh, biến cố và con người đang hiện diện với ta.

Có hai thứ chấp nhận: Chấp nhận miễn cưởng và chấp nhận vui tươi. Chỉ có chấp nhận cách vui tươi, tự nguyện, ta mới thấy hạnh phúc trong đời mình. Khi đã có hạnh phúc, ta sẽ dễ dàng hướng về Chúa, hiến dâng lên Người tất cả những gì ta đang phải mang, phải gánh.

Thánh Têrêsa đã sống trong Chúa bằng sự chấp nhận mọi hoàn cảnh, dù đau thương nhất. Thánh nhân luôn vui tươi hiến dâng lên Chúa tất cả mọi chiều kích của cuộc đời đang xảy ra cho mình, và hiến dâng chính mình như hiến lễ trong vui tươi và tràn ngập niềm hạnh phúc thiêng liêng sâu xa của cõi tâm hồn.

Sống con đường Thơ Ấu Thiêng Liêng cùng thánh Têrêsa, đó là con đường nhỏ nhặt trong từng nhịp thở của đời ta, diễn ra từng phút giây, nhưng không dễ dàng.

Ta hãy tập cho mình nên thánh từng giây phút thật nhỏ nhặt, thật đời thường, nhưng cũng thật to lớn, thật phi thường. Hãy thánh hóa mỗi giây phút đi qua đời ta bắng cách thánh hóa chính phút giây hiện tại này. Nhờ sự thánh hóa liên lỷ ấy, đời ta sẽ là một chuỗi của sự thánh thiện, đẹp lòng Chúa.

Đó là con đường thơ ấu thiêng liêng diễn ra trong từng giây phút sống đời ta. Con đường Thơ Ấu Thiêng Liêng vừa nhỏ nhặt, lại vừa to lớn; vừa đời thườn, lại vừa phi thường sẽ đưa ta đi lên mãi, trở thành “người lớn nhất trong Nước Trời”.

Lạy Chúa, nhờ lời chuyển cầu của thánh Têrêsa, xin cho chúng con luôn sống trong tin yêu, tín thác đời mình trong tay Chúa như đứa bé nép mình vào lòng mẹ, theo cách mà thánh Têrêsa đã nêu gương cho chúng con. Amen............................GKGĐ Giáo Phận Phú Cường


NHỎ BÉ VÀ ĐÁNG YÊU NHƯ TÊRÊSA HÀI ĐỒNG GIÊSU

Têrêsa sinh tại Alencon bên Pháp năm 1873. Cha Mẹ ngài là ông bà Louis Martin và Zélie Guérin rất đạo đức, đã được Bộ Phong Thánh nhìn nhận các nhân đức anh hùng, và Bộ cứu xét phép lạ để hoàn tất tiến trình điều tra phong chân phước. Ông bà có 9 người con nhưng 4 người chết sớm. Trong 5 người con gái còn lại, Têrêxa là con út: 4 người vào dòng kín Camêlô và Léonine đi tu dòng Thăm Viếng.

Têrêsa mồ côi mẹ năm lên 4 tuổi, và gia đình dọn về thành Lisieux. Têrêsa có ý định đi vào dòng kín tại đây mặc dù tuổi còn nhỏ. Nhưng gia đình cũng như Đức cha Hugonin đều chống lại dự án này nên Têrêxa quyết định xin phép thẳng với Đức Giáo Hoàng. Năm 1887, cùng với cha và chị Céline, Têrêsa đi hành hương Roma và trong buổi tiếp kiến ngày 20 tháng 11 năm 1887, Têrêsa xin Đức Giáo Hoàng Leo XIII cho phép vào dòng kín mặc dù lúc đó mới được 14 tuổi. Nhưng cô chỉ nhận được một câu trở lời mơ hồ và được dẫn ra ngoài, nước mắt dàn dụa....................

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét