Có hai vị Hoà thượng ở hai ngôi chùa trên hai ngọn núi gần nhau. Giữa hai ngọn núi có một con sông, mỗi ngày họ đều cùng một lúc xuống núi ra bờ sông gánh nước, lâu ngày họ trở thành bạn bè.
Thấm thoát năm năm trôi qua, bỗng một hôm vị Hoà thượng ở ngọn núi bên trái không xuống gánh nước, vị Hoà thượng ở ngọn núi bên phải nghĩ bụng: "có lẽ ông ta ngủ quá giờ”, nên trong lòng cũng chẳng để ý gì lắm.
Nhưng không ngờ qua ngày hôm sau vị Hòa thượng ở núi bên trái vẫn không xuống núi gánh nước.
Một tuần trôi qua, vị Hoà thượng bên ngọn núi phải nghĩ bụng: “Bạn ta có lẽ bị bệnh rồi, ta nên đến thăm xem có thể giúp được gì hay không?” Nhưng khi đến thăm người bạn già, ông ta thật kinh ngạc. Người bạn già của ông đang tập thái cực quyền trước chùa, chẳng giống dáng vẻ của một người ốm đau bệnh hoạn. Ông ta thấy làm lạ hỏi:
– Đã một tuần rồi ông không xuống núi gánh nước, lẽ nào ông không cần uống nước?
Người bạn dẫn ông ta đi ra sân sau của chùa, chỉ một giếng nước nói:
– Năm năm lại đây, mỗi ngày sau khi làm xong thời khoá, tôi đều đào cái giếng này, mặc dù nhiều lúc rất bận, nhưng có thể đào được bao nhiêu tốt bấy nhiêu. Nay đào đã đến nước, tôi không cần phải xuống núi gánh nước nữa”
Ý NGHĨA CÂU CHUYỆN:
Ngày hôm nay chính là thành quả từ những nỗ lực của hôm qua. Còn sư nỗ lực của hôm nay lại là niềm hy vọng cho ngày mai. Năm tháng trôi qua, tuổi già lại đến. Hãy suy nghĩ về lúc không còn gánh nước nổi, bạn vẫn có nước để uống chứ? Vì vậy dù đã thành công, hãy cố gắng thêm một chút nữa. Là một Phật tử chúng ta thường đến chùa chiêm bái lễ lược tu học hoặc làm những việc rất là nhỏ nhoi, nhưng đó là những công đức mà ta lưu lại cho ngày sau giống như chúng ta đang bỏ vào một cái ống heo hàng ngày.
BÀI 1 BÀI HỌC VỀ NIỀM TIN
Ở làng quê nọ, trời đã hạn hán trong khoảng thời gian rất lâu. Các cánh đồng đều khô hạn, cỏ cây héo úa cuộc sống trở nên vô cùng khó khăn. Hàng tháng đã trôi qua và mọi người dường như đã mất hết kiên nhẫn. Nhiều gia đình đã rời khỏi làng, còn những gia đình khác chỉ còn biết chờ đợi trong tuyệt vọng. Cuối cùng ông trưởng làng quyết định tổ chức một buổi cầu nguyện tập thể trên ngọn đồi cao nhất vùng. Ông thuyết phục tất cả mọi người trong làng đến dự và mỗi người phải mang theo một vật thể hiện lòng tin của mình.
Chiều thứ bảy, những người dân làng với vẻ mặt mệt mỏi tập trung trên ngọn đồi và đều không quên mang theo những đồ vật thể hiện lòng tin. Có người mang theo một cái móng ngựa may mắn, có người mang theo chiếc mũ bảo vật của gia đình… Mặc dù chẳng ai tin chúng có thể thay đổi điều gì nhưng họ cũng đã mang theo rất nhiều thứ quý giá. Tất cả những người tham dự bắt đầu cầu nguyện và giơ cao những vật tượng trưng cho niềm tin. Như thể có phép màu, mây đen kéo tới và trời đổ mưa – những giọt mưa đầu tiên sau bao tháng trời khô hạn. Mọi người đề hân hoan vui sướng và ngay lập tức nổ ra một cuộc tranh cãi xem đồ vật nào đã mang lại may mắn cho ngôi làng. Ai cũng cho rằng đồ vật của mình là linh thiêng nhất. Bỗng người ta nghe thấy tiếng một em bé gái reo lên:
– Con đã biết thế nào trời cũng đổ mưa mà. Mẹ thấy không, con mang theo chiếc ô này, bây giờ thì mẹ con mình về nhà mà không bị ướt!
Em bé giơ cao chiếc ô và cùng mẹ đi về nhà trong niềm hân hoan. Những người còn lại nhìn theo và hiểu rằng chính em bé mới là người có niềm tin lớn nhất. Niềm tin ấy đã mang mưa đến
BÀI 2
Trên núi có một tiều phu chuyên sống bằng nghề kiếm củi. Sau nhiều nỗ lực, cuối cùng anh đã dựng được một ngôi nhà che mưa che nắng cho mình.
Một ngày nọ, sau khi đã đốn được một đống củi to, anh vội gánh vào thành giao cho khách. Không ngờ khi trở về thì ngôi nhà của anh cháy dữ dội.
Hàng xóm vội vàng kéo đến giúp anh dập lửa, nhưng vì chiều gió rất to, nên mọi người đành bất lực nhìn ngọn lửa nuốt chửng ngôi nhà.
Khi lửa đã tắt, người tiều phu cầm một chiếc gậy lao vào trong đống tro ra sức lục lọi tìm kiếm. Mọi người đều rất ngạc nhiên vây kín lại, vì tưởng anh đang tìm bảo vật gì. Một lúc sau, mọi người thấy anh tiều phu reo lên sung sường.
– Tìm thấy rồi, tôi tìm thấy rồi.!
Mọi người tò mò lại gần xem trong tay anh là báu vật gì, không ngờ đó chỉ là cây rìu không đáng tiền. Rồi anh tra cán vào cái rìu, tự tin nói:
– Chỉ cần có cái rìu này thì tôi sẽ dựng lại một căn nhà còn chắc chắn hơn nữa!
Ý NGHĨA CỦA CÂU CHUYỆN: Qua câu chuyện trên chúng ta thấy rằng ở đời nầy không có sự việc nào tồn tại mãi, sự mất mát đối với chúng ta trong cuộc sống nầy là sự thường xuyên nhưng quan trọng là ta luôn có niềm tin dù là nhỏ nhoi. Ngôi nhà của anh Tiều phu bị cháy rụi, nhưng anh ta không nản lòng tìm lại được chiếc rựa và anh ta tin với khả năng anh ta có thể xây dựng lại những gì đã mất chỉ bằng chiếc rựa mà anh ta tìm được. Niềm tin là sự tất thắng cho mỗi hành động. BÀI 3
Các con hãy trả lời ta, hòn đá này ném xuống sông thì nổi hay chìm? Vừa nói dứt lời đức Phật ném hòn đá xuống sông. Đương nhiên hòn đá chìm mất tiêu. Đệ tử không hiểu ý thầy hỏi là thế nào, thầm nghĩ: đá ném xuống nước tất nhiên phải chìm, đơn giản có vậy thôi sao Thầy lại hỏi. Nhưng thầy hỏi thì đồ đệ vẫn phải trả lời. Họ đồng thanh thưa: - Thưa Thế Tôn, đá chìm ạ. Thế Tôn thở dài nói: - Ôi! Hòn đá này mới vô duyên làm sao. Nghe thầy than thở, đệ tử càng ngơ ngác suy nghĩ: đá ném xuống nước phải chìm đấy là lẽ tự nhiên, làm gì lại có hòn đá vô duyên hay hòn đá có duyên. Đức Phật chậm rãi nói: - Có hòn đá vuông mỗi chiều 3 thước, đặt xuống nước không những không chìm mà nó còn qua được bên kia vẫn khô ráo, các ngươi có thể nói cho ta biết vì sao không? Đệ tử suy nghĩ mãi vẫn không tìm ra lời giải đáp, xin thầy giảng giải. - Đơn giản quá, chẳng qua hòn đá ấy có thiện duyên, đấy là cái thuyền. Đá đặt trong thuyền chở qua sông rõ ràng không chìm mà cũng không ướt. Con người ta cũng như vậy thôi, nếu ai gặp thiện duyên thì mọi việc tốt đẹp, sẽ trở nên người tốt. Nếu không sẽ chẳng làm nên trò trống gì, có khi còn trở thành kẻ ác. Vậy nên con người ta sinh ra trên đời phải chọn thầy tốt mà học, chọn bạn tốt mà chơi, chọn điều tốt mà theo. Đấy chính là hòn đá được lên thuyền, cũng chính là thiện duyên của con người vậy. Đệ tử nghe đức Phật nói mới hiểu rõ đạo lý làm người nên ai nấy vui mừng khôn tả.
Ý NGHĨA CỦA CÂU CHUYỆN: Tục ngữ có câu: “Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng”. Mẹ Mạnh Tử chuyển nhà ba lần, chọn nơi ở tốt để con mình có điều kiện học tập. Chúng ta làm người và hiện sinh hoạt trong GĐPT cũng vậy, chúng ta có thiện duyên đến chùa gần gủi với Phật, có Thầy có anh chị Huynh trưởng dạy ta điều hay lẽ phải, được thân cận với bạn hiền. chính những điều nầy sẽ tạo cơ hội để mình qua sông mà người vẫn sạch.
BÀI 4 Một người tới hỏi Thiền sư: - Đời người quý nhất điều gì? Thiền sư đáp: - Ông đã có công hỏi, thì tôi nói: Quý nhất là thời gian. - Vậy phải làm gì với thời gian? - Trước tiên, ông phải biết làm sao để cái quý nhất không bị trộm cắp. - Ai trộm cắp thời gian của tôi? - Chính là hai tên trộm có tên: Quá Khứ và Tương Lai.
Ý NGHĨA CÂU CHUYỆN: Con người sinh ra trần trụi và chết đi cũng không mang theo được gì. Tất cả những giá trị chân thật mà chúng ta có thể có được luôn nằm ngay trong cách mà chúng ta sử dụng thời gian của đời mình. Chúng ta còn được bao nhiêu thời gian trong cuộc sống? Đó là một câu hỏi không ai có thể trả lời được. Có thể là mười năm, hai mươi năm, có thể là một năm, có thể là vài ba tháng... nhưng cũng có thể chỉ là trong chốc lát nữa thôi.Thời gian quý giá vẫn liên tục trôi qua không dừng nghỉ. Hãy sống như thế nào để thời gian trở thành một dòng sông, một dòng suối mát cuộn tràn niềm vui và hạnh phúc đến với ta trong dòng chảy không ngừng của nó. Chỉ như thế chúng ta mới không bỏ phí đi giá trị của thời gian, và mới nhận ra được hạnh phúc là một điều hoàn toàn có thật.
BÀI 6
Một người đàn ông bước vào ngôi chùa để được tĩnh tâm ... Cửa Phật từ bi…
Đức Phật: " ta thấy sâu thẳm trong đôi mắt con chất chứa u sầu ... Nói ta nghe đi " - Thưa Phật ... Con biết mình đang lầm đường lạc lối... Nhưng con thật sự không thể ngăn nổi bước chân mình lại. Con đã có gia đình nhưng bây giờ con đang yêu một người con gái khác. Con thật lòng muốn từ bỏ vợ mình đến với cô ấy. Vợ con rất tốt... nhưng chỉ bên cô ấy con mới cảm giác hạnh phúc nhất và yêu thương mãnh liệt hơn bao giờ hết… Con không biết phải làm sao nữa? + Ta hiểu rồi. Con nhìn ra xa. Có ba cây nến kia, Con thấy cây nào sáng nhất? Người đàn ông ngơ ngác: - Thưa phật... Chúng xa vậy con thật chẳng thể thấy được cây nào sáng hơn. Phật hiền từ đáp: + Vậy giờ con hãy mang 1 cây lại đây. Giờ thì con thấy cây nào sáng nhất? Người đàn ông vâng lời Phật mang 1 cây đèn lại gần. - Dạ thưa ! Cây đang ở ngay trước mắt con sáng nhất ạ. + Phải rồi... Chỉ ba cây nến ... Con còn ko biết cây nào sáng nhất. Vậy thế gian trăm ngàn người... Sao con biết ai sẽ là tốt nhất ... Ai làm con hạnh phúc nhất chứ. Chỉ những thứ hiện hữu ngay trước mắt ta mới là sáng nhất ... Giá trị nhất con ạ... Đừng bao giờ đong đếm so sánh. Ta có thể đánh mất nó song có thể mất cả đời cũng không bao giờ tìm lại được đâu. - Dạ con hiểu rồi. Con đã hiểu lời dạy của Phật!!! Người đàn ông vội trở về bên vợ mình.
Ý NGHĨA CÂU CHUYỆN:
Hạnh phúc ở đâu??? Nhiều người đang tìm cho mình 1 hạnh phúc ở tận đâu đâu, họ bôn ba lao vào như những con thiêu thân đi tìm hư ảo, nhưng chính bên cạnh mình mà họ đã quên đó chính vợ - chồng – con cái là những hạnh phúc lớn lao nhất.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét