Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2015

ĐỪNG XÉT ĐOÁN


PHÚC ÂM
Mt 7,1-5
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Các con đừng đoán xét để khỏi bị đoán xét. Các con đoán xét thể nào thì các con cũng bị đoán xét như vậy. Các con dùng đấu nào mà đong, thì cũng sẽ đong lại cho các con bằng đấu ấy. Sao ngươi thấy cái rác trong mắt anh em, mà không thấy cái đà trong mắt ngươi? Hoặc sao ngươi bảo anh em: 'Để tôi lấy cái rác ra khỏi mắt anh', và này: cái đà đang ở trong mắt ngươi. Đồ giả hình, hãy lấy cái đà khỏi mắt ngươi trước đã, rồi ngươi sẽ thấy rõ để lấy cái rác ra khỏi mắt anh em ngươi".

Suy niệm
Nói về chủ đề Đức Tin, có lẽ nhân vật đầu tiên phải kể đến là Tổ Phụ Apraham. Điều đó không lạ lẫm gì, bởi ngài được đặt cho biệt danh là "cha của niềm tin".
Thái độ đức tin của Tổ Phụ Apraham khiến cho tôi thực sự nể phục; một đức tin khiêm tốn, đơn sơ và cũng rất kiên cường trước thử thách.
Trung tâm hành hương Tắc Sậy, nơi đặt mộ Tôi Tớ Chúa, cha Phanxicô Trương Bửu Diệp thu hút rất đông khách hành hương từ khắp nơi trên đất nước Việt Nam và kiều bào nước ngoài. Điều đặc biệt là những khách hành hương này thuộc mọi tôn giáo. Tôi có dịp mục vụ nơi đây 1 thời gian ngắn. Quan sát khách hành hương từ khắp nơi kéo về mà tôi phải nể phục lòng tin của họ. Họ quỳ gối cầu nguyện, họ sờ, họ chạm, họ vuốt khắp nơi trên tượng, trên mộ. Niềm tin của họ thật đơn sơ đến nỗi có người đặt điện thoại sát vào lỗ tai của bức tượng để cho người thân ở xa nói chuyện. Chắc hẳn nhiều người sẽ phì cười khi chứng kiến những cảnh tượng như thế. Tuy nhiên, có khi chính những niềm tin đơn sơ và đầy sự khiêm tốn đó lại đẹp lòng Thiên Chúa, để rồi qua lời chuyển cầu của cha mà Chúa thương nhậm lời họ cầu xin.
Dường như vấn đề không phải là tôi có phải là người Công Giáo hay không; nhưng vấn đề là niềm tin của tôi, niềm tin vào một Đấng mà có thể làm nên mọi sự, và Đấng ấy không ai khác chính là Thiên Chúa.
Lời Chúa hôm nay muốn cho chúng ta suy nghĩ nhiều hơn về niềm tin của mình. Chúng ta đa số là những người được rửa tội từ lúc nhỏ; thế nhưng, niềm tin của mình vào Chúa đôi khi lại quá yếu kém.
Ngay lúc này đây nếu Chúa hỏi mỗi người chúng ta có tin Chúa là Thiên Chúa, là Đấng quyền năng có thể làm được mọi sự hay không? Chắc hẳn nhiều người Kitô hữu chúng ta sẽ trả lời ngon lành là "tin". Nhưng khi trở về với cuộc sống thực tế, đối diện với biết bao khó khăn thử thách, thử hỏi có mấy ai áp dụng và sống những gì mình tin? Có lẽ là ít lắm! Bởi những thử thách này lại nằm ngay trong những thực tại, những gì rất gần gũi trong đời sống thường ngày: những miếng cơm manh áo, những đam mê hưởng thụ, những tệ nạn xã hội,…
Có thể nói hành trình đức tin của chúng ta giống như đi vào một đường hầm đầy bóng tối, chỉ biết rằng phía cuối đường hầm là ánh sáng; và tin là chấp nhận đi vào đường hầm đó.
Thật là một quyết định khó khăn, nhưng điều khích lệ cho chúng ta là trên con đường này, chúng ta không đi một mình. Chúng ta có anh em. Chúng ta có người thân. Chúng ta còn 2 tỉ người cùng đi; và quan trọng hơn hết là có Chúa nắm tay chúng ta đi.
Lạy Chúa, loài người chúng con thân phận yếu hèn, khi đứng trước những khó khăn thử thách, lòng tin vào Chúa rất dễ bị lung lay. Xin Chúa luôn gìn giữ và nâng đỡ chúng con mỗi ngày, để niềm tin vào Chúa luôn được vững bền. Amen!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét